THCS Quang Trung_Điện Bàn_Quảng Nam

Chào mừng các bạn đến với diễn đàn của Trường THCS Quang Trung_Điện Bàn
 
IndexCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 ... Thứ Ba Học Trò-Chương 6

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
DinosaurKing95
DinosaurKing95
DinosaurKing95
avatar

Nam
Tổng số bài gửi : 78
Age : 21
Đến từ : Tổ 3_Lớp 8/1 _Trường THCS Quang Trung_Vĩnh Điện_Điện Bàn_Quảng Nam_Miền Trung_Việt Nam
Registration date : 29/12/2008

Bài gửiTiêu đề: ... Thứ Ba Học Trò-Chương 6   Sat Mar 14, 2009 9:34 pm

Chương 6: ... Thứ Ba Học Trò
Vở kịch vừa kết thúc thì Vân, Dung, Nga, Sương vây quanh Hà reo lên :
- Công nhận nhập vai ghê luôn !
Vân trêu :
- Vì bên trong thì đã nhưng ngoài còn e !
Hà càu nhàu :
- Nếu biết trước tụi bây chọc quê tao, tao chẳng thèm nhận lời .
- Ê, coi cái mặt kìa, giận lên thấy mà thương.
Hà đấm vai bạn, cả nhóm la hét om sòm.
Sương kề tai Hà nói nhỏ :
- Tường Lãm chờ mi kìa !
Hà nguýt các bạn rồi đi ra khỏi lều . Tường Lãm đang chờ Hà thật, Hà nhìn Lãm hỏi :
- Lãm tìm Hà có chuyện gì không ?
- Mình đi dạo chút đi !
Hà e ngại :
- Còn các bạn ?
- Không sao đâu !
- Kỳ lắm !
- Hay mình ngồi ghế đây nè !
Hà đồng ý, cô bé ngồi xuống mắt nhìn chung quanh. Chưa kịp nói gì thì Hải chạy đến :
- Trả lại hai bồ nè !
Hải trao cho Hà sợi dây chuyền và cái đồng hồ cho Lãm. Hắn cằn nhằn :
- Lãm, cậu thật là liều lĩnh, nếu Tuyết Dung không nhanh trí, ta không biết ứng xử ra sao ?
Tường Lãm cười, đưa mắt nhìn Hà, Hà thẹn :
- Hải nghĩ coi, Lãm chết nằm đè lên bàn tay Hà, làm Hà đau điếng nên Hà nhéo bạn ấy một cái, ai dè bạn ấy lồm cồm bò dậy .
Hải chắp tay xá Lãm :
- Xin chào sư phọ, đóng kịch với sư phọ có ngày chắc con đứng tim chết luôn quá.
- Có gì mà làm ầm ĩ vậy, nếu không nhờ mình chết thêm lần nữa thì vai Hải tàn ác của cậu đâu có thành công như vậy .
Hải bật cười :
- Ừ há, không hiểu sao mình lại nhập vai ghê vậy đó !
Hà chen vào :
- Nhìn mặt bạn lúc đó thấy ghê lắm, Hải có biết là lúc bạn cầm dao kề cổ Hà, Hà khóc thật, vì Hà sợ cô hồn giục, rủi Hải đâm thiệt chắc Hà tiêu đời .
Hải cười sặc sụa :
- Nói chung vở kịch này thành công nhờ cái thật hào cái giả. Còn Lãm, cậu nhập vai lúc nào vậy ?
Tường Lãm nhìn sang Hà mỉm cười :
- Lúc đứng ra che chở cho Hà.
Hà măỔc cở :
- Không thèm nói chuyện với hai bạn nữa đâu !
Hà bỏ chạy vào trại của lớp, hai anh chàng mỉm cười nhìn theo .
Tường Lãm với Hải vừa bước chân vao trại đã bị chúng bạn vây chặt, reo hò ầm ĩ :
- Xin chúc mừng nạn nhân.
- Người hùng !
Mỗi người một câu cười nói ồn ào . Hải thoáng trông thấy Tuyết Dung liền chạy đến nắm lấy bàn tay đưa lên cao :
- Xin cám ơn người trợ lý thông minh !
- Hoan hô, hoan hô !
Tuyết Dung trề môi, liếc Hải và Lãm một cái bén ngót :
- Trợ lý cho quý vị Có ngày độn thổ vì quê !
Hải chỉ Lãm :
- Đó, Dung có mắng thì mắng Lãm đi, chính Lãm cũng làm Hải đứng tim chứ bộ !
Dung nhìn Lãm :
- Sao lúc đó Lãm bò dậy, làm Dung cũng hết hồn .
Hải nói khẽ :
- Đừng hỏi, bí mật quân sự mà !
Dung gạt phăng :
- Ai hỏi Hải, Dung muốn hỏi Tường Lãm thôi, nếu Lãm không nói Dung nhất định không bỏ qua !
Hà kéo tay Dung :
- Dung kỳ quá, đó là chuyện bất đắc dĩ, tại Lãm ngã xuống đè trúng tay Hà nên Hà nhéo Lãm làm bạn ấy bật dậy .
Bí mật được vén lên cả lớp cười ồ. Bên ánh lửa trại tiếng hát vang dậy, bừng lên sức sống của tuổi thanh xuân.

***
Hai tay chống cằm, mắt mơ màng nhìn ra khung cửa sổ. Giàn hoa nhỏ xanh mướt leo kín rào, từng chùm hoa li ti màu hồng xinh xắn đáng yêu làm sao . Lẫn khuất trong đám hoa ấy là hình ảnh cô bé dễ thương mà Tường Lãm vẫn thường mơ mộng. Nhớ lại vở kịch vừa rồi, bất giác Lãm cười một mình. Không hiểu sao hai lần đối diện với Hà, mình đều làm những chuyện lố bịch thật buồn cười .
Lãm lục trong góc nhà ra đôi guốc gỗ, đây là kỷ niệm duy nhất mà Lãm đã tước đoạt của Hà.
Lãm thoáng buồn vì Tết năm nay Lãm phải vềquê ăn tết với ba mẹ. Nghĩ đến thời gian xa bạn bè, lòng Lãm se thắt.
Đứng tần ngần trước tòa nhà cao hai tầng, Lãm e ngại, rụt rè. Bất ngờ :
- Tường Lãm !
Lãm giật mình quay lại, cậu bắt gặp Hà đi chung với một người . Hà cười :
- Tường Lãm đây là mẹ của Hà !
Tường Lãm gật đầu chào :
- Cháu chào bác !
- Mẹ, đây là Lãm bạn học của con !
Mẹ Hà mời :
- Vào nhà chơi cháu !
Hà dẫn Lãm vào phòng khách, bất chợt cô bé khựng lại nhưng không kịp nữa . Tuyết Dung nhảy ra điểm mặt hai người :
- A, bắt gặp quả tang nha, đi chợ tết vui vẻ để cả bọn chờ mỏi con măỔt !
Nga đế thêm một câu :
- Lúc này tụi mình chỉ còn là tứ quý đâu còn ngũ quỷ như ngày xưa .
Hà đỏ mặt, còn Tường Lãm ngượng chín người :
- Sao các bạn đủ mặt hết vậy ?
Sương nói :
- Đủ đâu mà đủ, bạn bắt cóc hết một rồi còn gì ?
Hà đáp lời :
- Nói bậy mà cứ nói hoài, ta đi chợ với mẹ về đến nhà thấy Lãm đứng trước ngõ.
Tuyết Dung hét lên :
- Chu cha ơi ! Quan trọng là chỗ đó đó. Tụi bây ơi, tụi mình ở đây thừa rồi, đề nghị "biến".
Bốn cô đứng lên. Vân nói nhỏ :
- Chúc vui vẻ nha ! Bye !
Tiếng cười ré lên làm hai người ở lại mắc cỡ chẳng dám nhìn nhau . Hồi lâu Hà sực nhớ đến sự có mặt của Lãm, cô giật mình.
- Tường Lãm ngồi chơi !
Lãm cười bẽn le:~n :
- Bạn Hà vui tính quá !
Hà trách :
- Bộ Lãm ngỡ nhóm bạn của Hà ghê gớm vậy sao ?
Hai tay nắm vào nhau, đầu hơi cúi xuống, Lãm đáp :
- Thật lòng mà nói nhóm nam sinh lớp mình ai cũng ngán năm cô . Lãm cũng không khác các bạn, Lãm ít khi nào dám trò chuyện với nhóm bạn ấy .
Hà liếc Lãm :
- Còn bây giờ ?
- Giờ khác rồi !
- Khác sao ?
- Ai cũng hiền và vui tính !
Hà cười, cô bé đưa cho Lãm tách trà :
- Lãm uống nước đi, Lãm tìm Hà có chuyện gì không ?
Đang vui, Lãm chợt buồn :
- Tết nay Lãm phải về quê !
Hà tròn măỔt :
- Về quê ?
- Năm nào cũng vậy, hè hay tết gì Lãm cũng phải về nhà với ba mẹ.
- Vậy à ?
Hà tự trách mình từ lâu ít khi tìm hiểu đến bạn bè. Nay được biết thêm gia cảnh của Lãm, Hà thấy xốn xang trong lòng.
Hà nhìn Lãm thân thiện :
- Chắc Lãm vất vả lắm ?
Lãm lắc đầu :
- Tuy vất vả nhưng Lãm cảm thấy vui vì mình là niềm mong ước của ba mẹ mà!
Hà tỏ ra quan tâm :
- Vậy trong cuộc sống, Lãm có gì khó khăn không ?
- Khó khăn thì nhiều nhưng Lãm cố khắc phục vì ba mẹ Lãm ở quê phải cố gắng lắm mới có tiền cho Lãm ăn học.
- Hai bác ở quê sống bằng nghề gì ?
- Ba mẹ Lãm chỉ biết làm ruộng mà thôi !
- Làm ruộng chắc vất vả lăỔm hở Lãm ?
- Ừm !
Tự dưng Hà nói :
- Chắc Hà làm hổng nổi quá !
Nói xong, Hà mới thấy mình vô duyên, má cô bé đỏ bừng. Lãm cười :
- Làm miết rồi quen thôi !
Hà lái sang chuyện khác :
- Lãm về chừng nào lên ?
- Mọi năm Lãm lên trước ngày vô học một buổi, năm nay có lẽ lên sớm hơn.
- Chi vậy ?
Lãm mỉm cười liếc Hà :
- Hà không thích mình lên sớm sao ?
Hai má Hà ửng hồng, Hà cảm thấy tim mình đập mạnh. Mùa xuân năm nay có lẽ sẽ đẹp hơn mọi năm. Ôi mùa xuân của tuổi mười tám.

***
Sau đợt nghỉ Tết, vào lớp gương mặt ai cũng rạng rỡ hơn. Câu chuyện ba ngày tết vẫn là đề tài rôm rả nhất. Dung ngồi trên bệ cửa sổ :
- Tụi bây biết không Tết năm nay ta được cả nhà ưu tiên cho đi du lịch Đà Lạt mấy ngày, sướng ghê !
Nga lên giọng :
- Xì, Đà Lạt có gì vui, lạnh thấy mồ !
- Hừ, mi thiệt là nhà quê, ở ngoài ấy cảnh thì đẹp mà người thì khỏi chê .
Nga vỗ tay :
- A, vấn đề là ở đây, chấm ai ngoài đó rồi, chắc anh chàng chạy xe ngựa chứ gì ?
Tiếng cười rộ lên, Dung đáp tỉnh bơ :
- À, chạy xe ngựa có gì xấu đâu ? Anh ấy giới thiệu cảnh trí nghe thật là...
Sương góp phần :
- Còn ta thì tổ chức đám trẻ nhỏ đi chôm đồ cúng ở bàn ông thiêng. Hễ chủ nhà cắm nhang vừa quay lưng thì "biến" trái cây, bánh it' bánh tét gì cũng không chừa .
Vân kéo tay Sương ra ngắm nghía :
- Hèn gì mới ba ngày Tết mà trông hắn béo phị ra, chắc anh Hai ta phải còng lưng vì chở hắn quá !
Sương đấm lia lịa vào vai Vân :
- Đánh cho chừa tội nói bậy !
Vân vừa cười vừa la :
- Bớ làng xóm chị dâu đánh em chồng !
Sương càng đánh nhiều hơn, cô bé rượt Vân chạy vòng vòng. Ba cô còn lại, Nga khều vai Hà :
- Còn bồ, Tết vui vẻ không ?
Hà liếc về nhóm nam sinh trong đó có Lãm, cô đáp nhỏ :
- Cũng bình thường thôi !
Nga trợn mắt :
- Bình thường ?
Dung tỏ vẻ nghi ngờ :
- Mình không tin, ai lại có bạn trai cùng dạo phố mùa xuân mà bảo rằng bình thường. Trái tim mi bằng inox chắc ?
Hà thở dài :
- Thật mà !
- Hay là tụi bây giận nhau ?
- Không ?
- Hay Lãm có điều gì không tốt với mi ?
- Không !
- Hay là hắn đã có bạn gái khác ?
- Không !
Dung bực mình :
- Không, cái gì cũng không. Vậy thì sao chứ ? Tình cảm sao mà lộn xộn quá, tụi bây làm riết chắc ta điên mất.
Nga có vẻ hiểu biết hơn :
- Theo mình thì một trong hai bạn có chuyện buồn phải không Hà ?
Hà gật nhẹ.
- Nhưng chuyện ấy là chuyện gì khiến hai đứa không vui ?
Dung trề môi :
- Xí, làm như bí mật lắm vậy, tạm thời ta tha cho mi đó, nếu mi giấu thì tụi này sẽ lôi Tường Lãm ra hành tội cho xem.
Tiếng chuông vào học vang lên cắt ngang câu chuyện. Tất cả lục đục về chỗ ngồi...
còn tiếp...

_________________


Nguyen Phuoc Thong
Class: 8/1
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://dinosaurking.9kute.com
 
... Thứ Ba Học Trò-Chương 6
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
THCS Quang Trung_Điện Bàn_Quảng Nam :: [--'@'Giải Trí '@'--] :: Văn học-
Chuyển đến